"Cao, thấp, to, nhỏ, béo, gầy, xinh, xấu đủ cả, tựu chung điểm giống nhau chỉ là cái bụng tròn tròn và biết động đậy" - dòng chia sẻ hài hước của Quang Ngọc lần đầu đưa vợ đi đẻ.

Câu chuyện "Đưa vợ đi đẻ" của ông bố 9X - Bùi Quang Ngọc (sinh năm 1990, Hà Nội) với cách kể chuyện dí dỏm, chân thật thu hút nhiều sự quan tâm trên mạng xã hội. Đặc biệt là những cặp vợ chồng chuẩn bị trở thành cha mẹ.

Chia sẻ cùng phóng viên, Anh Quang Ngọc vui mừng nói: "Tôi rất bất ngờ khi được mọi người chú ý đến câu chuyện của mình. Có thể những gì tôi viết đã đánh vào tâm lý chung của những ông bố, bà mẹ từng trải qua những cung bậc cảm xúc này". Với anh, đây là thời điểm hạnh phúc nhất, anh đang dốc hết sức chăm sóc cho thiên thần nhỏ của gia đình.

Trai nghiem lan dau tien dua vo di de cua ong bo 9X hinh anh 1
Câu chuyện của Quang Ngọc nhận được nhiều lượt thích và chia sẻ trên mạng xã hội.Ảnh: FBNV.

Dưới đây là nội dung câu chuyện Bùi Quang Ngọc đã chia sẻ trên mạng xã hội:

Đưa vợ đi đẻ...

Các thanh niên ạ! Có vợ sáng mắt 1, đưa vợ đi đẻ được sáng thêm 7-8 lần. Bệnh viện phát cho mỗi người một bộ đồng phục hoa kín mít từ cổ đến gót chân. Cả đội lối đuôi nhau lên phòng chờ sinh, lẫm chẫm nhìn rõ ngộ.

Có đưa vợ đi đẻ mới biết "thế giới bà bầu" nó như thế nào. Cao, thấp, to, nhỏ, béo, gầy, xinh, xấu đủ cả, tựu chung điểm giống nhau chỉ là cái bụng tròn tròn và biết động đậy.

Ở đây chia rõ ranh giới "team bà bầu" và "team người thân", tạm gọi là bên kia hành lang nhé.

"Bên kia hành lang" là thế giới của các mẹ "mướp": Phòng chờ sinh, nơi mẹ "mướp" chuẩn bị tinh thần lâm trận thật vô cùng...phức tạp. Tiếng xuýt xoa, tiếng phì phò đều đều tập thở lẫn tiếng khóc kêu than, tiếng ùng ục, uỵch uỵch của cái máy nhỏ nhỏ y tá mang vào (sau mới biết là máy đo tim thai). Đủ loại sắc thái, nhưng đa phần là nhăn nhó khó khăn, khóc mếu với người nhà. Có mẹ bầu to uỵch ngồi góc phòng khoe đẻ đứa thứ 3 thì cứ cười hềnh hệch.

Phía còn lại là bên này hành lang, nơi có sự trợ giúp từ các mẹ và người thân. Nơi này đông vô cùng và ngột ngạt.

Ám ảnh thay, trong cái thời tiết Hà Nội xấp xỉ 39 độ C, cùng 5 chiếc máy điều hòa phả hơi nóng liên tục từ trưa vào dãy hành lang kín mít dài 30-40 m, rộng 90 cm với khoảng 50 người sấp ngửa, đứng ngồi đủ cả. Quả thật nó như một cái hầm, mùi người và mùi mồ hôi chua lòm quyện lẫn, thật "dễ thương".

Được xông hơi bất đắc dĩ trong cái hầm nhân tạo này từ sáng, em cảm giác giảm cân nhanh chưa từng thấy, nhưng chưa vui bằng kiến thức mình được mở mang các mẹ ạ.

Trai nghiem lan dau tien dua vo di de cua ong bo 9X hinh anh 2
Ông bố 9X cùng vợ. Ảnh: NVCC

"Mở 5 phân rồi", "làm đẻ không đau rồi", "đẻ rồi nhé, đẻ rồi".

Từ hoang mang đến hoảng loạn là những gì em thấy. "Đẻ rồi" thì em biết, chứ "đẻ không đau" thì mới biết nó là tiếp thuốc giảm đau trong khi sinh, còn mở 5 phân tức là chỗ "ấy" của các mẹ mở để em bé chui ra. Em ướm ướm nó cỡ rộng tầm nắm tay em các bác ạ.

Vợ em thì đau cũng được vài tiếng rồi, bác sĩ đưa vào phòng chờ sinh, kết nối với mọi người bằng điện thoại. Gọi nghe vợ hổn hển vì đau mà lòng em cũng thắt lại, đau lắm nhưng chắc thua vợ em cả trăm lần. Cả bà nội, bà ngoại túc trực từ trưa, thì em đã khuyên 2 bà về nghỉ ngơi. Còn em quyết tâm "solo" đến sáng nếu cần, luyện tập suốt mùa Euro vừa rồi nên cũng tự tin.

Sốt ruột! Thật đó, em kiểu ngồi trên đống lửa. Ở đây họ cách ly "team người nhà" với "team chờ sinh" các bác ạ. Tách biệt luôn, không thấy gì, có cái phòng thông tin hỏi đáp gì đó thì vắng hoe, thi thoảng có y tá ló đầu ra hét: "Người nhà chị Nguyễn....Hà đâu?", giật mình phi vào thì được ký mỗi phát rồi đuổi ra, đảo vội mắt nhìn quanh thì cũng chẳng có ai để hỏi cả, chắc giao ca.

Tầm này người nhà với bạn bè đến thăm, váy ngắn nước hoa thơm phức, khác hẳn mùi mồ hôi chua loét từ chiều. Đi thăm mà cứ sexy như catwalk ý, anh trai mặc áo 3 lỗ khoe body, chị gái váy ngắn quần đùi sát mông, dập dìu, dập dìu...lại còn "vui vẻ" cười hô hố vì vô tình gặp người quen, kiểu như tỷ năm không gặp. Em đang mệt thì chớ.

Xéo bên trái tý là sinh theo yêu cầu. Có anh chồng nhà nọ có vẻ phấn khởi vì đươc vào lúc vợ sinh, thế mà em ở ngoài toàn nghe thấy chị vợ kêu hét ỏm tỏi, chửi kiểu phổ nhạc luôn. 20 phút sau anh chồng kia đi ra, mặt xám ngoét cười hềnh hệch: "Xong rồi các bác ạ! Nhìn rõ hãi hùng".

Nhưng...

Có vậy mới biết lòng cha mẹ, mang nặng đẻ đau, sinh thành dưỡng dục. Trở thành một người cha là đặc ân, mà người vợ - 1 trong 2 người phụ nữ quan trọng nhất của đời mình đem lại. Em hạnh phúc, cao cả và tự hào lắm. Thương vợ cực, nhưng em chỉ biết động viên thôi.

Cứ bạo mồm rằng, để anh đau hộ, anh sinh giúp được thì anh sẽ làm,...nhưng thực tế thì sợ hết cả hồn, cứ mắt thấy tai nghe thì các bác sẽ hiểu.

(Theo Phạm Anh/ Zing)

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
cuocsongtre.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google